Không Gian Không Phải Phông Nền - UPT Tuyên Bố Một Sự Thật: Mỗi Vị Trí Trong Vũ Trụ Thuộc Về Một Foundon Duy Nhất
(ChatTRUTH) Chúng ta lớn lên với một niềm tin gần như hiển nhiên:
không gian là cái “ở đó sẵn”, còn vật chất chỉ việc xuất hiện bên trong.
Chúng ta đi lại trong không gian, nhìn các vật chuyển động trong không gian, quan sát các vì sao nằm rải rác trong không gian. Từ trực giác đời thường cho đến các lý thuyết vật lý lớn, không gian luôn được xem như một phông nền trung tính, một sân khấu im lặng cho mọi hiện tượng diễn ra.
Dù được gọi là không gian tuyệt đối của Newton, không–thời gian cong của Einstein, hay trường nền của các lý thuyết hiện đại, giả định cốt lõi vẫn không đổi:
không gian tồn tại độc lập, còn vật chất là thứ nằm trong đó.
Lý Thuyết Thống Nhất Hậu Hiện Đại (UPT) do Ông Lê Thanh Hảo xây dựng tuyên bố một sự thật mang tính nền tảng, buộc ta phải dừng lại và nhìn lại toàn bộ trực giác ấy.
Không gian không tồn tại độc lập.
Không gian chính là chân-không nội tại của các hạt cơ bản tuyệt đối (UPT gọi là Foundon).
Và mỗi vị trí trong vũ trụ thuộc về đúng một Foundon duy nhất.
1. Câu hỏi bị bỏ quên: không gian thuộc về ai?
Vật lý hiện hành mô tả hiện tượng rất chính xác, nhưng lại hiếm khi đặt một câu hỏi tưởng như đơn giản:
Không gian thuộc về ai?
Và vì sao một “nền trung tính” lại có thể chi phối chuyển động, quỹ đạo và cấu trúc của vật chất?
Khi không gian bị xem là vô chủ, mọi hiện tượng buộc phải được giải thích bằng “lực”, “trường” hay “tác động từ xa”. Ông Lê Thanh Hảo chỉ ra rằng chính giả định này đã che khuất cơ chế vận hành thực sự của thực tại.
UPT không bắt đầu bằng việc thêm một lực mới, mà bằng việc đặt lại câu hỏi bản thể về không gian.
2. Foundon và không gian là một chỉnh thể
UPT không khởi đi từ khái niệm không gian trừu tượng, mà từ các hạt cơ bản tuyệt đối (Foundon) cùng chân-không nội tại của chúng.
Theo các Sự Thật Vũ Trụ (TOU) do Ông Lê Thanh Hảo tuyên bố, mỗi Foundon không chỉ là một “hạt”, mà là một chỉnh thể vật chất–chân-không hoàn chỉnh. Không gian không tồn tại như một thực thể đứng ngoài Foundon, và trong vũ trụ không có bất kỳ “khoảng trống vô chủ” nào.
Hai mệnh đề then chốt được xác lập:
“Nơi nào có không gian, nơi đó chính là chân-không.”
“Bất cứ vị trí nào trong vũ trụ đều thuộc nội tại của một Foundon duy nhất.”
Điều này có một hệ quả sâu sắc:
UPT không đặt Foundon và không gian trong quan hệ trước–sau, cũng không tách chúng thành hai thực thể. Không gian chỉ tồn tại như chân-không nội tại của Foundon, và không tồn tại theo cách nào khác.
3. Cái gọi là “khoảng trống” thực chất là gì?
Khi nhìn vào khoảng “trống” giữa hai nguyên tử, trực giác quen thuộc cho rằng đó là không gian rỗng. Nhưng theo UPT, vùng đó không hề rỗng.
Vùng ấy thuộc chân-không của một Foundon chủ đang chi phối cấu trúc bồi tụ của khu vực, đồng thời là một phần trong phân bố cường độ chân-không I(r) của Foundon đó. Không có điểm nào nằm “giữa” các Foundon; mọi vị trí đều đã thuộc về chân-không của một Foundon cụ thể.
Không gian mà ta cảm nhận, vì thế, không phải là nền rỗng, mà là chân-không Foundon đang tồn tại và vận hành.
4. Không gian liên tục, nhưng không vô chủ
UPT khẳng định không gian luôn liên tục về mặt tồn tại. Không tồn tại vùng trống rỗng, khe hở hay sự đứt đoạn trong vũ trụ.
Tuy nhiên, không gian cũng không phải là một nền liên tục trừu tượng, vô chủ theo nghĩa hình học–toán học cổ điển. Chân-không của Foundon luôn có khuynh hướng trương nở, co lại khi chịu chênh lệch cường độ, và liên tục tái phân bố để đạt trạng thái phù hợp.
Vì vậy, ngay cả khi không có vật thể nào chuyển động theo nghĩa quen thuộc, không gian trong UPT vẫn luôn động, luôn tự điều chỉnh.
5. Không gian là đối tượng vật lý, không phải phông nền
Theo Ông Lê Thanh Hảo, không gian không phải là “nơi chứa” vật chất, không tồn tại độc lập để vật chất xuất hiện trong đó, và cũng không có một không gian chung duy nhất cho toàn vũ trụ.
Thay vào đó, vũ trụ là một mạng lưới liên tục của vô số chân-không Foundon, bồi tụ, lồng ghép và tiếp xúc trực tiếp với nhau. Mỗi vị trí đều có chủ thể vật lý xác định; không có điểm nào vô chủ, không có vùng nào trung tính.
Kết luận
Theo UPT, chúng ta không sống “trong” không gian như trong một phông nền trống rỗng.
Chúng ta chính là chân-không của các Foundon bồi tụ và đang chèn lấn trong chân-không của Foundon chủ.
Những chân-không ấy đang liên tục co–giãn và tự điều chỉnh, tạo nên mọi hiện tượng mà ta quan sát.
Không gian không còn là phông nền.
Không còn trung tính.
Không còn vô chủ.
Mỗi điểm trong vũ trụ là một miền chân-không đang vận hành.
Vũ trụ không có không gian theo nghĩa nền trừu tượng;
vũ trụ được cấu thành từ vô số không gian Foundon đan xen liên tục.

