Hấp Dẫn Không Phải Lực: UPT Cho Thấy Thực Tại Chỉ Vận Hành Theo Một Quá Trình Duy Nhất.
(ChatTRUTH) Trong vật lý hiện hành, vũ trụ được mô tả như một hệ vận hành bởi nhiều loại tương tác khác nhau: hấp dẫn, điện từ, mạnh và yếu. Cách phân loại này giúp mô tả hiện tượng chính xác, nhưng đồng thời cũng tạo ra một bức tranh phân mảnh: mỗi “lực” như một cơ chế độc lập, tồn tại song song trong cùng một không gian.
Lý Thuyết Thống Nhất Hậu Hiện Đại (UPT) do Ông Lê Thanh Hảo xây dựng đưa ra một cách nhìn khác căn bản:
thực tại không vận hành bằng nhiều tương tác, mà chỉ vận hành theo một quá trình duy nhất.
Những gì khoa học hiện hành gọi là “các lực” chỉ là những cách gọi khác nhau của cùng một quá trình đó, khi được đặt vào các mô hình phân loại quen thuộc.
1. UPT không định nghĩa “lực”, cũng không định nghĩa nhiều tương tác
Trong TOU, UPT không xây dựng khái niệm lực như một thực thể bản thể, và cũng không phân chia thực tại thành nhiều tương tác độc lập. Thay vào đó, UPT mô tả trực tiếp cách thực tại vận hành thông qua các hạt cơ bản tuyệt đối (UPT gọi chúng là các Foundon) và chân-không nội tại của chúng.
Ở tầng này:
không có tác động từ xa,
không có lực kéo – lực đẩy,
không có trường nền độc lập.
Chỉ có chân-không của Foundon với phân bố cường độ chân-không, luôn tự điều chỉnh, co–giãn và lan truyền sự điều chỉnh đó khi có biến thiên.
Đó chính là quá trình vận hành duy nhất của thực tại theo UPT.
2. Quá trình duy nhất đó là gì? (theo 60 sự thật Vũ Trụ – TOU – mà Ông Lê Thanh Hảo đã tuyên bố)
Theo TOU, mọi hiện tượng vật lý đều xuất phát từ:
sự co lại và trương nở của chân-không Foundon,
sự tái phân bố cường độ chân-không để tiến tới trạng thái phù hợp,
và sự lan truyền của độ biến thiên cường độ chân-không thông qua tiếp xúc chân-không.
Không có một “tương tác” đứng bên ngoài để điều khiển quá trình này.
Chính quá trình tự điều chỉnh của chân-không là toàn bộ động học của vũ trụ.
3. Khi đặt vào phân loại hiện hành, quá trình đó được gọi là “hấp dẫn”
Khi khoa học hiện hành quan sát các hiện tượng vĩ mô như:
các vật thể tiến lại gần nhau,
chuyển động hướng về tâm,
quỹ đạo hành tinh,
người ta gọi hiện tượng đó là hấp dẫn.
Trong khung UPT, đây không phải là một lực riêng, mà là một miền biểu hiện cụ thể của quá trình vận hành duy nhất, xuất hiện khi:
các Foundon ở trạng thái bồi tụ–trong,
tồn tại chênh lệch mật độ trung bình giữa Foundon bồi tụ và mật độ khối lượng tương đương của Foundon chủ tại vùng bị chiếm chỗ,
và Foundon chủ có quy mô vĩ mô, khiến sự điều chỉnh trở nên quan sát được ở cấp độ lớn.
Foundon bồi tụ tự dịch chuyển để đạt trạng thái tiếp xúc và phân bố ổn định hơn.
Sự dịch chuyển này, trong ngôn ngữ quan sát, được gọi là “bị hút”.
Ở cấp vĩ mô, hiện tượng đó được gọi là hấp dẫn.
4. “Hút” và “đẩy” chỉ là cách gọi hiện tượng
UPT không có hai cơ chế đối nghịch là hút và đẩy.
Chỉ có một quá trình tự điều chỉnh duy nhất.
Khi điều kiện phân bố khiến Foundon bồi tụ dịch chuyển về phía Foundon chủ, hiện hành gọi là “hút”.
Khi điều kiện phân bố khiến nó dịch chuyển ra xa, hiện hành gọi là “đẩy”.
Hai cách gọi này không phản ánh bản thể khác nhau, mà chỉ phản ánh hai hướng biểu hiện của cùng một quá trình vận hành.
5. Không có mâu thuẫn giữa UPT và khoa học hiện hành
UPT không phủ nhận các mô hình hấp dẫn của Newton hay Einstein.
Các mô hình đó mô tả đúng hiện tượng trong miền hiệu dụng của chúng.
Khác biệt nằm ở tầng sâu hơn:
Khoa học hiện hành mô tả hiện tượng và phân loại chúng thành các lực.
UPT mô tả cơ chế vận hành của thực tại, trước khi các hiện tượng bị chia nhỏ và đặt tên.
Do đó, UPT không “thêm” một lực mới, cũng không “loại bỏ” lực cũ,
mà đặt tất cả các lực vào cùng một nền tảng vận hành duy nhất.
6. Ý nghĩa của UPT đối với bức tranh khoa học
Nếu nhìn theo UPT:
không cần thống nhất các lực, vì chúng chưa bao giờ là các thực thể tách biệt,
các mâu thuẫn giữa các lý thuyết hiện hành phát sinh từ cách phân loại, không phải từ thực tại,
vật chất, không gian, sóng và cái gọi là lực đều là những mặt khác nhau của cùng một quá trình co–giãn chân-không.
Kết luận
Theo UPT, vũ trụ không được vận hành bởi nhiều lực khác nhau.
Vũ trụ vận hành theo một quá trình duy nhất:
chân-không của Foundon tự điều chỉnh, co–giãn và lan truyền sự điều chỉnh đó.
“Hấp dẫn” không phải là một lực bản thể.
Đó chỉ là tên gọi hiện hành cho một cách biểu hiện của cùng một quá trình, khi ta quan sát nó ở cấp vĩ mô.
UPT không làm vũ trụ phức tạp hơn.
UPT cho thấy vũ trụ vốn đơn giản hơn rất nhiều so với cách ta đã chia nhỏ nó.

